Có những thứ trong đời người ta không thể quên, không phải vì nó quá đắt đỏ hay quá xa xỉ, mà vì nó gắn liền với một khoảng trời ký ức, một thời thanh xuân đã qua mà chỉ cần nhắc đến thôi, lòng đã bâng khuâng.
Với tôi, và có lẽ với rất nhiều người Việt Nam thuộc thế hệ 8x, 9x, chiếc xe máy Dream Thái chính là một mảnh ghép như thế. Nó không chỉ là một phương tiện, mà còn là biểu tượng của một thời kỳ, một giấc mơ có thật mà ai cũng từng khao khát chạm tới. Hôm nay, khi ánh hoàng hôn buông xuống, tôi ngồi đây, nhấp một ngụm trà thơm, để lòng mình trôi về những ngày tháng cũ, nơi tiếng động cơ Dream Thái vang lên như một khúc nhạc hoài niệm.
Một huyền thoại từ đất Thái
Chiếc Honda Dream Thái xuất hiện tại Việt Nam vào đầu những năm 1990, thời điểm mà đất nước vừa mở cửa, kinh tế còn khó khăn, và xe máy là thứ xa xỉ phẩm mà không phải gia đình nào cũng dám mơ tới.
Được sản xuất tại Thái Lan – nơi Honda đặt dây chuyền sản xuất đầu tiên cho dòng xe này – Dream Thái nhanh chóng trở thành “ngôi sao” trên những con đường bụi bặm của Việt Nam. Với thiết kế thanh lịch, nhỏ gọn nhưng không kém phần mạnh mẽ, nó như một lời khẳng định rằng sự đơn giản đôi khi lại là đỉnh cao của tinh tế.
Xe có trọng lượng chỉ 93 kg, dung tích bình xăng 3.8 lít, kết hợp với khả năng tiết kiệm nhiên liệu đáng kinh ngạc.
Cái hồn của một thời kỳ mà người ta trân quý từng món đồ, từng giấc mơ nhỏ bé. Tôi còn nhớ, vào những năm 1992-1993, giá một chiếc Dream Thái nhập khẩu có thể lên tới 8-10 cây vàng, tương đương cả một gia tài lớn. Sở hữu nó không chỉ là sở hữu một chiếc xe, mà là sở hữu cả niềm kiêu hãnh, một vị thế trong xã hội.
Tôi còn nhớ những buổi chiều hè, ngồi sau lưng cha trên chiếc Dream Thái mượn tạm của chú hàng xóm. Gió lùa qua tóc, mùi xăng thoảng nhẹ hòa cùng hương lúa chín từ cánh đồng xa xa, tất cả như một bức tranh sống động mà tôi không bao giờ quên. Chiếc xe lướt đi êm ru, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Nó không chỉ là phương tiện, mà là cầu nối giữa con người với con người, giữa những ngày tháng khó khăn với hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn.
Sắc màu của thời gian
Nếu phải chọn một đặc điểm để nhận diện Dream Thái, có lẽ tôi sẽ chọn màu sơn – màu tím nho đậm đặc trưng phủ trên gác chân tròn, trên dàn nhựa óng ánh nhũ đỏ. Đó là màu sắc của hoài niệm, của sự khác biệt mà không dòng xe nào sau này có thể sao chép.
Dream Thái không rực rỡ như những chiếc xe tay ga hiện đại, nhưng lại có cái duyên thầm lặng, như một người bạn tri kỷ âm thầm bên ta qua năm tháng.
Tôi nhớ những ngày còn bé, mỗi lần thấy ai đó dựng chiếc Dream Thái trước sân, tôi lại chạy ra ngắm nghía. Dáng xe thon gọn, yên xe thấp chỉ 745 mm, phù hợp với vóc dáng người Việt, vành nan hoa sáng bóng, tất cả như một tác phẩm nghệ thuật.
Có lần, tôi hỏi cha: “Sao người ta thích Dream Thái đến vậy?” Cha cười hiền: “Vì nó bền, con ạ. Dùng cả đời cũng không hỏng.” Quả thật, độ bền của Dream Thái là điều mà đến nay vẫn được người ta truyền tai nhau. Có những chiếc xe đã qua 30 năm, vẫn chạy êm ru, vẫn giữ được cái hồn của ngày đầu.
Nhưng thời gian không tha thứ cho bất cứ điều gì. Khi Honda Việt Nam ra đời vào năm 1997 và bắt đầu sản xuất Dream Việt, ánh hào quang của Dream Thái dần mờ nhạt. Dream Việt, với giá rẻ hơn, động cơ tương đương (100cc, sau này nâng lên 110cc), đã trở thành đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ.
Dẫu vậy, trong lòng những người yêu xe, Dream Thái vẫn giữ một vị trí không thể thay thế. Nó là “hàng ngoại”, là biểu tượng của chất lượng, của sự “xịn” mà Dream Việt hay Dream Tàu không bao giờ sánh bằng.
Có lẽ, Dream Thái không chỉ là một chiếc xe máy, mà là một biểu tượng văn hóa, một mảnh ghép của lịch sử Việt Nam hiện đại. Nó nhắc chúng ta về những ngày tháng giản dị mà đầy ý nghĩa, về những giấc mơ từng cháy bỏng trong tim mỗi người. Và dù mai này, khi những con đường không còn bóng dáng Dream Thái nữa, tôi tin rằng âm thanh trầm ấm của nó, hình ảnh của nó, sẽ mãi vang vọng trong trái tim những ai từng yêu, từng sống qua thời kỳ ấy.














